Phật Pháp nhiệm mầu lần 4
Chuyện có thật thầy đã trãi qua, có một lần có hai vợ chồng
nghèo đến lễ Phật thăm thầy, chồng thì chạy xe honda ôm, vợ thì bán kem, hai vị
nầy cứ than hoài, than đâu không biết mà cứ than không ngớt miệng, làm như tiền
kiếp còn tồn động lại vậy, thầy mới hỏi hai vị đó, hai vị có quy y chưa? Có
pháp danh chưa? Hai vị trã lời: tụi con quy y rồi thầy, mà ông thầy già quá
chết rồi, quy rồi mà không thấy khá, lạy Phật hoài mà không thấy ứng chứng gì
hết thầy ơi. Chắc bao nhiêu cái khổ của thế gian dồn về cho vợ chồng tụi con
rồi quá. Thầy mới hỏi: ở nhà quý vị còn gạo ăn không? hai vị trã lời : làm bữa
nào ăn bữa đó, bữa nào thiếu thì bảo đứa con về bên nhà nội ăn ké. Thầy mới
nói: riêng hai vị thầy không cho gì hết, cũng không cho mượn tiền luôn. Thầy
đưa hai cuốn kinh TỪ BI THỦY SÁM và nói: hai vị về nhà tự mượn tiền, tự mượn
gạo, tự mua lương thực, thực phẩm ăn được trong 1 tuần lễ ( 7 ngày ) không được
quan hệ vợ chồng, tắm gội sạch sẽ, ăn chay, mỗi ngày đọc hết một cuốn kinh nầy,
hai người cùng đọc, nếu thấy mắc cở với nhau thì mỗi người một góc mà đọc cho
hết, hai vị nầy liền than trời trách đất liền, tụi con đọc chữ không chạy thầy
ơi, tụi con học mới lớp 3 lớp 4 trường làng thôi. Thầy nói tiếp : hai vị về đi
cứ làm theo lời của thầy đừng hỏi và đừng làm phiền thầy nữa, hai vị đứng dậy
xá xá rồi về, làm như không hài lòng một điều gì vậy, nhưng hai vị về nhà cũng
làm theo lời thầy chỉ dẫn, mấy ngày đầu thì cũng tơm tất nhưng qua đến ngày thứ
3 là đầu nhức, phải dùng thuốc nhức đầu nhức mình mà uống cho qua cơn đau nhức,
thấy đứa con đi học về hai vợ chồng mừng rôm lên, eh tiến, con đọc dùm ba mẹ
một ngày đi, ba mẹ mỏi và nhức đầu quá, đứa con cũng không vừa, liền trã lời :
thầy kêu ba mẹ đọc chứ kêu con đâu mà con phải giúp, hai vị chưng hững với câu
trã lời của đứa con. Thế là hai vợ chồng tiếp tục làm công việc của mình, đến
ngày thứ 7 vừa đọc hết quyển kinh, hai vợ chồng mừng rôm, lên xe đi vào kiếm thầy
liền, khi gặp thầy, hai vị nói liền thầy ơi không thấy ứng chứng gì hết, chỉ
thấy thiếu nợ thôi thầy ơi, thầy mới nói: chưa hết 7 ngày mà, mới vừa đọc hết
kinh là chạy vô đây hả? về đi, đừng làm phiền thầy nữa, hai vị nầy ra về mà cái
mặt bí xị, chữi thầm , thầy chùa láo thật. hai vợ chồng về nhà, vợ thì đi lấy
kem để cho ngày mai đi bán, chồng thì sữa lại xe để mai chạy xe ôm.
Sáng hôm ngày thứ 8 chồng dẫn xe ra để chạy, khi chạy đến
bãi xe ôm thật sớm chưa có chiếc nào hết, người chồng thấy một chú tuổi khoảng
trên 50, đang đi giữa đường lại quỵ xuống xĩu, người chồng chạy xe lại đở người
nầy lên xe chở vào bệnh viện, vì tăng huyết áp nên người đàn ông nầy được bác
sỉ bệnh viện cấp cứu nhanh chóng hồi phục, người đàn ông hỏi bác sỉ, ai đã đưa
ông ấy vào đây, bác sỉ chỉ tay ra ngoài thềm ba, có phải người nhà của anh
không? ông ấy ra ngoài thì thấy không phải, ông ấy hỏi, có phải anh cứu tôi đưa
tôi vào đây không? anh xe ôm nói phải, thế là ông ấy móc trong túi ra một xấp
tờ giấy xanh 500.000 đưa cho anh xe ôm, anh xe ôm giựt mình nói: ông làm ơn
đừng đưa tôi như vậy, hồi xưa đến giờ tôi chưa thấy tiền nhiều bao giờ, ông đưa
tôi như vậy, tôi xĩu giống ông, ông chịu trách nhiệm đó. Ông ấy mới nói: nhà
chú ở đâu? Chở tôi đến nhà chú chơi nói chuyện một chút. Thế là cả hai vị đó
chở nhau về nhà anh xe ôm, khi đến nhà, ông ấy nhìn thấy nhà anh xe ôm sơ sát,
nên ngõ ý xây lại căn nhà tặng anh xe ôm, gần 200.000.000 ( hai trăm triệu ) và
mở cửa hàng bán tạp hóa nho nhỏ cho anh xe ôm, đứa con chuẩn bị vào đại học,
ông ấy nuôi luôn, anh xe ôm nói: sao ông tốt với tôi quá vậy? ông ấy trã lời,
tôi còn sống là còn vợ còn con, còn tiền trong nhà băng, còn công ty v..v. nếu
tôi đột xuất mất đi thì vợ tôi thằng khác xài, con tôi thằng khác sai khiến,
của cải của tôi thằng khác hưởng, vậy cái phước nầy tôi ban cho chú vì đã cứu
sống tôi lấy lại được tất cả, tôi xin thành thật cám ơn chú và gia đình chú.
Đúng là Phật Pháp nhiệm màu. Một năm sau hai vợ chồng nầy đến lễ Phật thăm
thầy, cũng với bộ dạng than đó, thầy mới nói: thôi đủ rồi quý vị, có Phước rồi
nên cố gắng lập Tam Bảo mà tu tập cho đoàng hoàng, để gây dựng cái Phước lâu
dài cho bản thân và con cháu nữa. chứ đừng than quy y Tam Bảo nhà Phật mà không
có gì gọi là linh ứng, hai vị nầy làm lễ tác bạch cúng dường Tam Bảo và ra về.
Qua câu chuyện có thật nầy đã xãy ra, thầy khuyên quý vị cố
gắng tạo Phước Điền ở ngay chính bản thân mình, hãy quan tâm và hy sinh vì
chúng sanh, rồi đến Tam Bảo của Chùa,
thì Chư Tôn Đức Phật, Chư Tôn Đức Pháp, Chư Tôn Đức Tăng Ni mới hãnh diện với
công đức của quý vị.
Kính mong hồng ân Tam Bảo Mười Phương Chư Phật gia hộ cho
quý vị Thân Tâm An Lạc, Kiết Tường Như Ý. Đạt được Phẩm vị cao nhất, để trên
thành Phật Đạo dưới độ chúng sanh.
Nam Mô A Di Đà Phật giáng lâm Chứng Minh
Tác giả: MẬT ẤN TỊNH THỌ ( Geshe Rinpoche: Thích Quảng An )



























